[Anime Review] Katsugeki: Touken Ranbu – Những người hùng bảo vệ lịch sử

0

Touken Ranbu, hay còn có cái tên thân thương hơn là “Kiếm hóa trai đẹp”, là một game online nổi tiếng với phái nữ, do hãng DMM kết hợp với Nitroplus phát hành. Nếu như vào hè năm ngoái, Touken đã cho ra một anime chuyển thể là Hanamaru, thì năm nay để thể hiện độ vung tiền của mình, một anime chuyển thể khác lại được lên sóng là Katsugeki: Touken Ranbu, tập trung vào hai thanh kiếm khác với phần Hanamaru trước đó. Không chỉ khác về nhân vật, mà ngay cả thể loại và không khí của bộ phim cũng gần như quay ngoắt 180 độ so với Hanamaru.

Tóm tắt nội dung

Katsugeki: Touken Ranbu là bộ phim chuyển thể từ game điện thoại nổi tiếng Touken Ranbu phát hành năm 2015, kể về cuộc chiến bảo vệ lịch sử của những thanh kiếm đã được ban cho hình hài con người. Câu chuyện tập trung vào khai thác đội 1 và được kể lại dưới quan điểm của Horikawa Kunihiro và Izuminokami Kanesada, hai thanh kiếm của cố samurai Hijikata Toshizou. Để bảo vệ lịch sử khỏi bị thay đổi bởi Thoái Sử Ma – kẻ thù bí ẩn vượt thời gian về quá khứ, Horikawa và Kanesada cùng những người khác trong đội 1 đã du hành thời gian, quay về quá khứ để chiến đấu.

Giới thiệu nhân vật

Izuminokami Kanesada

Kanesada là một con người chính trực, có lòng trung thành tuyệt đối với chủ nhân cũ Hijikata lẫn chủ nhân mới (saniwa hiện thời) của mình, nhưng trách nhiệm nghĩa vụ cũng rất cao. Anh tự xưng mình “rất ngầu và mạnh”, luôn hành xử như một người anh trai đối với Horikawa. Vì là đội trưởng nên anh luôn tự gánh vác mọi thứ.

Horikawa Kunihiro

Cũng như Kanesada, Horikawa cũng là thanh kiếm của Hijikata, luôn tôn trọng và ngưỡng mộ Kanesada. Vì là thành viên mới, nên Horikawa rất non nớt trong kinh nghiệm chiến đấu lẫn trách nhiệm bản thân. Lòng trung thành dành cho Hijikata của cậu còn rất sâu đậm và chính điều đó lại gây nên mâu thuẫn nội tâm trong cậu sau này.

Đánh giá chung

Nếu bạn sợ hãi những gì xảy ra trong Hanamaru và không muốn xem thêm cảnh nào về các cậu chàng xinh giai quăng ph*n ngựa hay trần trụi với thiên nhiên đuổi bắt nhau trong hạnh phúc, thì đừng lo, Katsugeki là một anime Touken Ranbu hoàn toàn khác hẳn. Trai thì vẫn còn đấy, hint thì vẫn lụm mãi không hết, nhưng 3/4 phim tập trung vào những trận chiến sống còn giữa các Kiếm sĩ và Thoái sử ma. Những cảnh đẫm máu tàn sát cũng không hề thiếu trong phim, khi bối cảnh thời gian các trận đấu diễn ra thường rơi vào thời đại hỗn loạn của Nhật Bản (chẳng hạn như thời kì 1863, khi thời đại samurai tới hồi kết thúc). Thoái sử ma chém giết người vô tội vạ, xác chết đống đầy, làng mạc bị đốt cháy, chỉ để thỏa tham muốn thay đổi lịch sử của chúng. Đôi lúc, người xem sẽ phải cảm thấy bất ngờ khi một bộ phim nhắm vào phái nữ lại mạnh tay thể hiện sự máu me thế này. Ví dụ như trong game, hiệu ứng chém Thoái sử ma chỉ là một nhát kiếm xong biến mất, thì ở trong phim, mỗi nhát đâm là sẽ có máu tuôn trào ra. Điều này càng nhấn mạnh không khí nghiêm túc của bộ phim, kết hợp với những pha hành động với hiệu ứng hạng A của ufotable, thì Katsugeki có lẽ không còn là một series “chỉ cho fangirl”mà đã thành một anime hành động đúng nghĩa.

Thế nhưng, dù cho Katsugeki có thể thoát khỏi cái danh “phim toàn trai chỉ dành cho fangirl”, thì đáng tiếc thay cách sắp xếp câu chuyện lại hoàn toàn theo hướng dành cho fan. Nếu chưa từng chơi qua game, bạn hẳn sẽ cảm thấy hoang mang và bối rối trong những tập đầu. Bộ phim không hề giới thiệu sơ lược qua Thoái Sử Ma là gì, Saniwa là ai, hay năng lực vượt thời gian là sao, nói đúng hơn là vừa vào thì đã đánh nhau ầm ĩ tại một thời đại cũng-không-đươc-giới-thiệu-nốt để khoe những hiệu ứng long lanh, chứ không hề dừng một phút giây nào để giải thích chuyện gì đang xảy ra. Nếu bạn chưa chơi game mà lại cũng không quá quen thuộc với lịch sử Nhật, thì có lẽ bạn nên chuẩn bị tinh thần “xem bằng mắt, cảm bằng mắt”, chứ không dùng não. Đấy là ở những tập đầu thôi, về sau bộ phim đã có xen kẽ vào những giải thích riêng về ngữ danh lẫn nói sâu hơn về từng nhân vật chính.

Dù rõ ràng người làm Katsugeki đã kì vọng rằng người xem quen thuộc với các danh từ riêng trong phim và bối cảnh qua game trước đó, nhưng cũng không ít thứ được tự chế cho riêng phim đã khiến cho một bộ phận nhỏ người chơi khó chịu, và điều tồi tệ hơn nữa là những thứ tự chế ấy lại không hề nhất quán với nhau xuyên suốt bộ phim. Ví dụ như cách saniwa triệu hồi các thanh kiếm về quá khứ để chiến đấu, nếu tập 1 bảo rằng chỉ có thể cử 2 thanh kiếm đi, thì ngay cuối tập saniwa liền triệu thêm 3 thanh kiếm nữa tới, hay là tập 11 thì triệu hẳn luôn 12 thanh đi đánh hội đồng vì lực lượng kẻ thù quá nhiều. Không chỉ thiếu nhất quán về phương thức, mà tư tưởng của nhân vật đôi khi còn đối lập với hành động họ làm. Vừa phút trước, Kanesada dạy Horikawa rằng họ không thể xen vào lịch sử, không làm gì liên quan con người thời đại này, thì phút sau Kanesada đã chạy đi cứu ngay một cậu bé đang gặp nguy hiểm. Không rõ là biên kịch quá coi thường trí nhớ người xem hay không mà nội dung của những tập đầu lại “bóp”nhau tới nực cười như vậy.

Bỏ qua những khuyết điểm trên, thì nội dung chính của Katsugeki lại rất sâu sắc. Katsugeki đã tạo ra thử thách cho bản thân bằng cách gợi ra một câu hỏi triết lý để trả lời xuyên suốt phim: Liệu chúng ta có đang thực sự bảo vệ lịch sử? Ý nghĩa của “bảo vệ lịch sử” là gì?

Câu hỏi ấy, đã trở thành mâu thuẫn tư tưởng giữa Horikawa và Kanesada. Xét về kinh nghiệm tham chiến, Kanesada rõ ràng có nhiều hơn Horikawa, từ kinh nghiệm của mình mà Kanesada đã hình thành nên chấp niệm của bản thân rằng đặt nhiệm vụ lên trên mọi thứ, bỏ ngoài tình cảm riêng. Được ban cho hình hài con người, đối với bản thân các thanh kiếm ấy điều đó không khác gì được trao cho một cuộc đời khác để làm lại bản thân. Sự tiếc nuối mà những thanh kiếm ấy mang trong lòng được khắc họa qua từng tập phim, dù rằng chủ chốt vẫn là 5 thanh kiếm nằm trong đội 1. Chính sự nuối tiếc, hối hận của họ đối với những chủ nhân cũ đã thúc đẩy họ phải bảo vệ lịch sử, bảo vệ quá khứ lẫn tương lai mà chủ nhân cũ của họ đã hi sinh tính mạng cho. Kanesada cũng không ngoại lệ, thậm chí có thể nói anh chính là người mang nỗi nuối tiếc lớn nhất. Katsugeki đã lấy tình tiết có thật trong lịch sử là Hijikata đã gửi thanh kiếm Kanesada về quê mình trước khi tử chiến. Vì lẽ đó, Kanesada đã mang nỗi nuối tiếc lớn vì không thể cùng chủ nhân của mình chiến đấu vào giây phút tử biệt, dù cho anh đã gắn bó cùng Hijikata suốt thời gian dài và hiểu chủ nhân hơn ai hết.

Giây phút được gặp lại Hijikata với một tư cách khác, Kanesada, người luôn tươi cười để dẫn dắt toàn đội, người lúc nào cũng cứng cỏi mà tiến về phía trước, đã khóc. Những giọt nước mắt cứ chảy dài một cách tự nhiên trong vô thức, làm chính cả bản thân Kanesada ngạc nhiên. Giọt nước mắt tới từ nỗi buồn chất chứa, từ nỗi nuối tiếc khắc khoải, nhưng cũng có thể lại từ niềm hạnh phúc vô bờ khi một lần nữa được thấy chủ nhân mình còn sống. Kanesada đã chọn duy nhất một ý nghĩa cho nước mắt của mình, đó là nước mắt của sự hạnh phúc. Ngay thẳng như tre trúc, nhưng cũng mỏng manh như anh đào, Kanesada chính là hiện thân rõ rệt nhất cho linh hồn một kiếm sĩ. Tình cảm dành cho chủ nhân vẫn còn mãnh liệt, nhưng Kanesada sẵn sàng chôn giấu nó mà một lòng với nhiệm vụ của hiện tại.

Đối nghịch với niềm tin vào sứ mệnh mãnh liệt của Kanesada lại là sự do dự của Horikawa. Bản thân Horikawa cũng mang lòng trung thành vô bờ đối với Hijakata, nên cũng là người thấu hiểu nỗi lòng của Kanesada nhất. Khác với Kanesada, Hijikata đã mang Horikawa đi cùng lúc tử chiến, và chỉ có Horikawa chứng kiến giây phút lìa đời của Hijikata. Khuôn mặt Hijikata lúc ấy đã luôn đè nặng trong tâm trí Horikawa. Chính vì những lẽ đó, Horikawa đã luôn mang trong lòng mong ước có thể thay đổi lịch sử chỉ để cho Hijikata được sống. Trải qua những trận chiến đấu, nhìn thấy lịch sử bị đổi thay, người dân vô tội lẽ ra sống nhưng giờ lại bị mất mạng, dù cho vậy, họ vẫn được xem là hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ lịch sử vì tương lai vẫn không thay đổi. Từ đó, sự nghi ngờ trong Horikawa càng lớn dần. “Không bảo vệ được mạng sống con người, vậy mà vẫn gọi là bảo vệ lịch sử sao?”, câu hỏi đó đè nặng trong tâm trí cậu, và không ai có thể trả lời được, kể cả người cậu kính trọng nhất là Kanesada. Càng về cuối, chấp niệm của cậu càng không còn như lúc đầu. Từ một cậu bé lúc nào cũng nghe theo lời và ủng hộ Kanesada, Horikawa đã tự bước đi trên con đường riêng của mình và tách khỏi đồng đội. Sự thay đổi của Horikawa có thể nói chính là bước ngoặc của bộ phim, tạo nên cao trào và điểm nhấn ở gần cuối.

Một Kanesada cương trực luôn muốn bảo vệ lịch sử vì sứ mệnh, một Horikawa chân chất vì cảm xúc bản thân mà hành động vì người mình yêu quý, hai con người với hai tư tưởng đối lập song cùng đều vì lòng trung thành, vì lòng yêu quý người khác mà quyết định con đường của mình.

Điều đặc biệt khiến người xem trở nên yêu quý Kanesada lẫn Horikawa có lẽ là vì họ không hoàn toàn hành động theo lý trí, cũng không hoàn toàn hành động theo cảm xúc. Dù cho có lý trí, Kanesada vẫn bộc bạch cảm xúc của mình; dù cho có cảm tính, Horikawa vẫn hành động theo cách ít khiến lịch sử thay đổi nhất để đạt mục đích bản thân. Điều mà Horikawa nhắm đến không phải là thay đổi một sự kiện, mà là thay đổi quyết định, số phận của một con người. Liệu số phận một người bị thay đổi thì liệu có ảnh hưởng tới tương lai của toàn bộ nhân loại? Liệu hình ảnh lịch sử của một người có đáng được bảo vệ bằng cách để yên cho họ chết đi theo đúng lịch sử?

Những câu hỏi trên đã bị bỏ ngõ khi cuối cùng, Kanesada lẫn Horikawa đã kiềm nén ham muốn bản thân, bỏ lại người chủ cũ mà tiếp tục sứ mệnh của một Kiếm sĩ từ tương lai, tiếp tục sứ mệnh ông trời giao cho khi ban cho họ hình hài con người này.

“Những gì chúng ta có thể làm…là đứng xem mà thôi.”

Lại một lần nữa, họ chứng kiến. Lại một lần nữa, họ chỉ biết bất lực đứng nhìn. Lại một lần nữa, họ lặng yên trong đau khổ và nước mắt chảy dài. Nhưng lần này, một sự kiên định hướng về tương lai thay vì nhìn lại quá khứ cháy trong mắt họ. Tuy câu hỏi “Lịch sử là gì?” vẫn không được trả lời ở cuối bộ phim, nhưng đây vẫn là một cái kết thích hợp nhất và cũng vẹn toàn, thể hiện được sự phát triển của hai nhân vật chính nhất.

Về phần hình ảnh đồ họa, những ai đã quá quen thuộc với cái tên studio “dĩa bay” qua tác phẩm đình đám như Fate/Zero thì chắc khi xem phim sẽ không lạ gì với những hiệu ứng chiến đấu lấp lánh kết hợp cùng kĩ thuật CGI. Kĩ thuật CGI khiến cho các trận đấu trở nên mãn nhãn hơn nhưng đôi lúc nó cũng trở nên quá lòe loẹt, khó chịu đối với nhiều người không chịu được lối kĩ xảo như đang chơi game này. OST của phim bao gồm những giai điệu hùng tráng, riêng bài Ending do Kalafina hát lại phủ đầy màu sắc bi ai cùng các hình ảnh chủ cũ của các nhân vật. Nếu nói điều yếu nhất về phần nhạc thì có lẽ là bài Opening do seiyuu Soma Saito của Tsurumagu hát, dù cho lời nhạc gắn chặt với phim nhưng giai điệu nghe rất yếu so với các bài hát khác trong phim, cũng như chất giọng của Soma không thể thể hiện không khí cần có của một anime mang tính bi kịch thế này.

Lời kết

Katsugeki: Touken Ranbu là một anime thuộc series Touken tốt nhất mà fan có thể mong chờ ở một anime ăn theo một game không có nội dung định sẵn. Chí ít, bộ phim đã đề ra một cốt truyện cơ bản và phát triển nhân vật theo đó, không quá lan man cũng không quá chắp vá. Những fan game đã quá quen thuộc với tính cách nhân vật và cơ chế trò chơi có thể sẽ cảm thấy khó chịu khi bộ phim thay đổi và chế thêm quá nhiều thứ, song nếu xét chỉ riêng anime, thì đây là một anime xem ổn và ít nhiều cũng khiến chúng ta động não chứ không chỉ bổ mắt.

Theo Takoyaki

Các Bình Luận

Bình Luận

SHARE