[Review Anime] Glasslip – Từ Xuất Sắc Trở Thành Lụi Tàn

0

Nếu như có một ngày kia, bạn có thể nghe được tương lai qua những mảnh thuỷ tinh bạn sẽ làm gì? Nếu như một ngày, bạn có thể thấy được tương lai qua những mảnh vỡ của thuỷ tinh thì chuyện sẽ ra sao? Glasslip kể về câu chuyện khi hai con người có khả năng tương tự gặp nhau, mở ra một mùa hè đầy náo nhiệt. Một mùa hè của những tình cảm vu vơ tuổi học trò, những cảm xúc khác lạ của tuổi mới lớn…

– [Review Anime] Machine-Doll wa Kizutsukanai – Sức mạnh của nữ chiến binh Loli nhân tạo

– One Piece – Pound một người cha đáng thương và tuyệt vời

– [Review] One Piece Novel – Câu Chuyện Về Zoro

Giới thiệu nhân vật

Touko Fukami

Hoà đồng và luôn vui vẻ, Touko là con gái của một chủ tiệm làm thuỷ tinh. Nếu tập trung, Touko có thể nhìn thấy tương lai qua những mảnh thuỷ tinh.

Kakeru Okikura

Lạnh lùng và ít nói, cậu học sinh chuyển trường – Kakeru luôn cố gắng tiếp cận Touko ngay từ những giây đầu tiên gặp nhau. Giống như ToukoKakeru cũng có khả năng đặc biệt, cậu có thể nghe thấy tương lai qua thuỷ tinh.

Đánh giá chung

Về nội dung

Glasslip bắt đầu với sự xuất hiện của một học sinh chuyển trường tên Kakeru và từ đó, những xung đột bắt đầu đến với nhóm bạn của Touko khi bỗng chốc chuyện tình cảm và thắng thua trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Có thể nói, nội dung của Glasslip là một trong những kịch bản được dùng vô cùng phổ biến trong các tác phẩm cùng thể loại: một câu chuyện lấy bối cảnh ở một hòn đảo xa xôi, trong một thị trấn hẻo lánh, cuộc sống của các nhân vật bỗng chốc trở nên… hỗn loạn.

Khác với những tác phẩm khác, Glasslip đã bắt đầu câu chuyện của mình rất xuất sắc khi nội dung khai thác được trọng vẹn những cảm xúc của lứa tuổi mới lớn. Nửa đầu của bộ phim đã hoàn toàn miêu tả được những cảm xúc của tình yêu tuổi học trò, những tâm sự mà chỉ có lứa tuổi này mới có, những tâm tư tình cảm mà họ chẳng có thể nói với ai. Đan xen với những yếu tố ấy chính là nhân tố siêu nhiên, khi mà tương lai tưởng chừng như thật mơ hồ và không chắc chắn lại có thể được nhìn thấy trọn vẹn qua những mảnh thuỷ tinh. Một bức tranh trọn vẹn của tuổi trẻ đã được vẽ lên trước mắt người xem, khiến họ đắm mình hoàn toàn vào cốt truyện.

Tuy nhiên, nửa còn lại của bộ phim chính là một thảm hoạ, bỗng chốc các tình huống trong phim trở nên quá phức tạp, dài dòng và thật sự không cần thiết cho mạch phim. Các chi tiết dần trở nên khó hiểu hơn khi có hàng chục sự kiện xảy ra mà không ai hiểu vì sao, những sự kiện sau chứa những thông tin khiến những thông tin trước đó trở nên vô nghĩa. Nội dung bỗng chốt trở thành một vòng lẩn quẩn của những tình tiết vô cùng khó hiểu. Nửa còn lại của Glasslip đã đẩy nó ra rất xa so với nội dung bàn đầu, từ một bộ tình cảm đời thường kết hợp với siêu nhiên thành một bộ phim khoa học viễn tưởng kết hợp với drama. Hơn thế nữa, cái kết của bộ phim chính là điểm tệ nhất, khi mà mọi thức bỗng chốc trở lại bình thường như trước kia và mọi người cứ giả vờ như chưa có gì xảy ra. Cái kết không những khiến bộ phim trở nên rẻ tiền, thiếu sức hút mà còn không thể giải đáp hết những thắc mắc tồn đọng trong lòng người xem. Nhìn chung, Glasslip chính là tro tàn của một tác phẩm có cốt truyện mang đầy tiềm năng.

Về nhân vật

Cũng giống như nội dung, nhân vật của Glasslip là một tập hợp hỗn tạp không cần thiết. Các nhân vật chính được khai thác vô cùng mờ nhạt, bỏ qua những nét đặc trưng cần thiết để người xem dễ dàng hiểu nhân vật hơn, và hơn hết, dàn nhân vật chính lại mờ nhạt hơn các nhân vật phụ rất nhiều lần. Nhân vật chính của Glasslip có thể nói là nhạt nhẽo, thiếu nét đặc trưng và có phần hơi gượng ép khi được đưa vào cốt truyện. Tuy nhiên, việc phát triển tính cảnh, thay đổi tâm lý của những nhân vật ấy được thực hiện vô cùng xuất sắc trong nửa đầu của bộ phim. Từng hành động, suy nghĩ đều gợi lại cho người xem những giây phút bồng bột của mình, những khoảnh khắc tuyệt vời trong tình yêu, cái cảm giác lo sợ khi nghĩ đến tương lai,…

Nhìn chung, Glasslip tuy đã thất bại trong việc giới thiệu nhân vật của mình với người xem nhưng bộ phim chính là một hình tưởng mẫu hoàn hảo cho cách phát triển tâm lý nhân vật của một kiệt tác.

Về hình ảnh

PA works đã biến Glasslip thành một bộ Nagi no Asukara thứ hai với cách minh hoạ nhân vật gần như là tương tự, kết hợp với các gam màu sáng, đặc biệt là màu xanh dương để tạo nên những cảnh phim đầy sắc màu và lộng lẫy. Đối với một bộ phim có nội dung hơi hướng trầm lắng như Glasslip, phong cách ấy dường như không thật sự phù hợp, cần có những gam màu tối đan xen với những màu sáng thì mới có thể toát lên hết được tinh thần mà bộ phim cần truyền đạt. Nhìn chung, cách minh hoạ của Glasslip được chăm chút rất tốt, nhân vật được vẽ vô cùng cẩn thận, màu sắc được chọn lựa tinh tế nhưng vẫn chưa đủ tốt để có thể minh hoạ toàn bộ các khía cạnh khác nhau của bộ phim.

Về âm thanh

Hiệu ứng âm thanh của Glasslip được đầu tư khá tốt, phong phú và đa dạng. Tất cả đều được khai thác đến độ chuẩn, mang lại cho người xem một cảm giác chân thật, cảm nhận được sự thanh bình của cuộc sống, cảm nhận được sự nhiệt huyết, dữ dội của tuổi trẻ. Nhạc phim cũng được chọn khá tinh tế, những bài hát với chủ đề liên quan đến tình yêu trong sáng, kết hợp cùng nhịp nhạc nhẹ nhàng, du dương, mang đến một hương vị hoàn hảo của tình yêu và mùa hè. So với những mảng khác, âm thanh có thể nói là vượt trội hơn rất nhiều, đóng vai trò chủ chốt trong việc khiến khán giả đắm mình hoàn toàn vào bộ phim.

Lời kết

Glasslip là một bộ phim có cốt truyện khá phức tạp và dài dòng. Tuy nhiên, bộ phim cũng đã phần nào miêu tả được trọn vẹn những suy nghĩ, hành động đầy táo bạo của tuổi trẻ. Nhưng đây có phải là một bộ phim đáng xem?

Theo Takoyaki

SHARE